Đàn ông và một thoáng “lan man”…

Cô đơn – cảm giác không thể gọi thành tên . một mình trên đường … Dòng người vẫn đi, vẫn ồn ào … Một mình ta lặng lẽ … Vậy là cô đơn !!!

Cô đơn là khi một mình với biển … Biển vẫn vậy … Vẫn ồn ào … Vẫn hôn lên bờ cát … Tự nhiên thấy mình vô duyên lạ …

Người ta đi tìm chân trời mới, lòng sao lại buồn, hay ta buồn cho ta, cho nỗi cô đơn giữa rừng người nơi thành thị náo nhiệt này …

Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho. Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến.

…Bản chất con người vốn cô đơn. Đó là sự thật. Tất cả mọi người đều có lúc cảm thấy cô độc. Cả những người cởi mở, vui tính nhất hay những ngừoi, đang chìm đắm trong hạnh phúc vô biên, vẫn luôn có những khoảnh khắc ko thể chia sẽ cùng ai. Những khoảng trống mà ở đó chỉ mình ta đối diện với chính ta. Không phải vì chia tay một người bạn, hay mất đi một người thân, hay khi một mối tình tan vỡ thì nó mới xuất hiện. Khoảng trống đã có sẵn ở đó rồi. Luôn luôn ở đó, trong mọi con người.

Khi cô đơn, mỗi người có một cách biểu hiện riêng tùy thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó có sự khác biệt giới tính. Phái mạnh khi đơn độc sẽ có những biểu hiện gì? Sự cô đơn có làm đàn ông trở nên mạnh mẽ hơn hay ngược lại? Để bớt lẻ loi, người đàn ông sẽ phải như thế nào đây?

Cô đơn là một trạng thái tâm lý đặc biệt khi con người cảm thấy chỉ có một mình đối diện với cõi “vô cùng”, với thoáng “mênh mông”, dù có bao người nhưng chẳng biết chia sẻ cùng ai và cũng chẳng có ai hiểu được lòng mình. Người đàn ông khi cảm thấy cô đơn, trái tim như băng giá, lạnh lùng trước đám đông, âm thầm trong công tác, lơ đễnh với bạn bè, lặng lẽ với người thân nhưng lại nhiệt tình trong… giấc ngủ. Giấc ngủ qua đi, tưởng chừng nỗi cô đơn rồi cũng sẽ qua theo nhưng đối với đàn ông, nó cứ vẫn bồng bềnh đâu đó, trong ánh mắt xa xăm mà cố tình như bay bổng, trong sự nén chịu đến dại khờ nhưng như là bất chợt buồn vui. Điều gì đã làm người đàn ông cố tình từ chối một sự thật, tránh né một nỗi niềm không thể nguôi ngoai?

Cô đơn, đó không phải là nỗi sợ hãi hay là sự ám ảnh của người đàn ông, cũng không phải là một thách thức đối với họ trong bất kỳ trường hợp nào, bởi họ thường nghĩ rằng và tưởng rằng mình có đủ khôn ngoan và thực tế để vượt qua. Đối với họ, cô đơn chỉ như một cơn gió vô tình. Trong nhận thức của mình, đàn ông thường rất tự tin khi cho rằng họ có đủ điều kiện, thừa bản lĩnh để nỗi cô đơn không thể tấn công hoặc ảnh hưởng tiêu cực đến mình. Khi rơi vào cô đơn, họ có thể tìm đến những mối quan hệ đa dạng vốn có, họ có thể tham gia các sinh hoạt giải trí thông thường họ vẫn thích, họ có thể giải sầu bằng thuốc lá, giảm bớt căng thẳng bằng một chuyến du lịch hoặc tán gẫu với một người nào đó, hay cũng có thể dùng men rượu để giải tỏa đến vô cùng…

Khi cô đơn, người đàn ông có thể và có khả năng làm đủ mọi thứ để lánh xa sự trống vắng. Điều đó có thể xem như một lời tự sự hay là một lời hứa với chính mình. Nhưng trong thực tế, nhiều đàn ông đã không thể làm gì hơn ngoài việc than thở một mình, hay trốn chạy… khi lâm vào cảnh cô đơn. Có thể nhận thấy rằng đối với đàn ông, cô đơn chẳng là “cái đinh” gì cả, họ không ngại cô đơn nhưng lại không thể chịu đựng nổi sự cô đơn nếu nó đến với mình. Điều này xem ra có vẻ như rất mâu thuẫn, nhưng thực tế đó là một logic, một nét độc đáo trong tính cách của đàn ông, một bí mật của phái mạnh. Đàn ông không mạnh thực sự như người ta vẫn tưởng, đàn ông không cứng rắn đến lạnh lùng như người ta vẫn thấy, họ là những người đáng yêu, đáng được thông cảm và chia sẻ, đáng được đối xử một cách thân thiện và “công bằng” như với phụ nữ trong trường hợp họ đang cô đơn, ít nhất là trong nhận thức của mọi người đối với họ.

Tuy vậy, sự thầm lặng hay trốn chạy của người đàn ông khi cô đơn vẫn hết sức nam tính khi họ không dùng nước mắt để làm trôi đi nét ưu tư, làm vơi bớt buồn phiền hay làm tan biến cảm giác một mình. Khi cô đơn, họ như thu mình để cố thủ rèn luyện “nội công” chờ ngày phản kích. Khi cô đơn, người đàn ông như thêm nung nấu một quyết tâm, quyết tâm thoát khỏi sự dằn vặt của chính mình, quyết tâm nén chịu để “mai phục” một sự thanh thản, một sự bình an cho cuộc đời.

Không chịu chấp nhận cô đơn hay không chịu đựng sự cô đơn lâu dài đã trở thành một thói quen ứng xử, một phản xạ của cánh đàn ông và nó trở thành vũ khí lợi hại để “đánh bóng” cho danh dự phái mày râu. Cảm giác cô đơn sẽ được lấp đầy bằng hàng loạt cố gắng như đi tìm một giá trị nào khác, rất nhanh, rất dễ thích nghi, rất nhẹ nhàng, tinh tế nhưng trong vô thức của mình, họ không mong đợi sự cô đơn một lần nữa (điều này đặc biệt rất khác với phái đẹp khi nữ giới lại có cảm nhận rất sợ cô đơn, rất sợ trống vắng, nhưng một khi đã phải cô đơn, sức chịu đựng của họ thật vô cùng, thật dẻo dai đến không ngờ).

Biết buồn tức là bắt đầu nhận ra sự hiện hữu của khoảng trống trong tâm hồn. Biết buồn là khi nhận ra rằng có những lúc mình cảm thấy cô độc. Khi đó hãy dành sự cô độc một khoảng riêng, hãy đóng khung sự cô đơn trong giới hạn của nó, như một căn phòng trống trong ngôi nhà tâm hồn. Mỗi lần vào căn phòng ấy, dù tự nguyện hay bị xô đẩy, thì bạn vẫn có thể điềm tĩnh, tranh thủ khoảnh khắc đó để khám phá bản thân trong sự tĩnh lặng. Để rồi sau đó, bạn bình thản bước ra, khép cánh cửa lại và trở về với cuộc sống bề bộn thường ngày, vốn lắm những nỗi buồn nhưng cũng ko bao giờ thiếu niềm vui…

Trong trạng thái cô đơn, người đàn ông có thể có những phản ứng đặc biệt tích cực, những hành vi mang lại một hiệu quả bất chợt, những sáng tạo độc đáo, những nghĩa cử phi thường. Trong trường hợp này, cô đơn như một hoạt chất giúp con người “bùng nổ” cảm xúc, khai thông ý chí và cũng có thể hình thành một thói quen mới. Vì vậy, cô đơn chẳng phải là phản ứng xấu, nó chỉ sẽ là tiêu cực khi có những phản ứng không thích hợp, khi bản thân mình không muốn “phá băng” cho cuộc đời thêm tươi mát.

P/S: Đàn ông là con người mà, cũng có phút lơ đãng chứ nhỉ!🙂  hãy dành sự cô độc một khoảng riêng, như một căn phòng trống trong ngôi nhà tâm hồn. Mỗi lần vào căn phòng ấy, dù tự nguyện hay bị xô đẩy, thì bạn vẫn có thể điềm tĩnh, tranh thủ khoảnh khắc đó để khám phá bản thân trong sự tĩnh lặng. Hãy giải tỏa sự cô đơn theo cách riêng của mình để vẫn cứ được xem là phái mạnh với sự quyết đoán và tự tin vốn có. Và như thế có những khoảng trống không phải là để lấp đầy…

——ZyK News—–

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s