Câu chuyện nhỏ về biển (P2)

Tôi đi lang thang. Không biết ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào tôi lại đi ra biển.
Bãi tắm đông nghẹt người, tôi đi vơ vẫn trên cát.

https://i0.wp.com/www.mywackospace.com/myspace-editor/imgs/thumbs_users/userlay341293.jpg

Một màu tím đập vào mắt tôi. Ðúng là em rồi. Tôi chạy tới:

– Tím, em đi tắm biển hả?

– Hôm nay anh không lên núi à? Hay là anh cũng ớn núi rồi?

– Xì, còn lâu! Núi mãi mãi là niềm say mê của tôi. Nhưng hôm nay tôi thích thay đổi.

– Và… anh lại thêm một sở thích nữa, biển? – Cô bé nháy mắt tinh nghịch.

– Ồ, không! Anh yêu Biển chớ không thích biển – Tôi chỉ vào em và nhấn mạnh chữ biển đầu tiên.

Cô bé đùng đùng bỏ đi, không nói thêm một lời nào nữa.
Chúa ơi! áo tím giận rồi… Tôi vội chạy theo:

– Xin lỗi, xin lỗi Biển nha! Anh chỉ đùa thôi mà. Ðừng giận nha.

– Xì… ai thèm giận anh.

Em bước ra xa hơn, đầu lắc lư đôi bím tóc màu tím.
Biết em không hay giận lâu, tôi ngồi lại trên bãi cát nhìn em đùa giỡn với sóng biển
và chợt ước mơ một lần nào đó sẽ thuyết phục được em lên núi…
Ðồ khùng! Tôi tự mắng mình vì tôi tin không đời nào em chấp nhận.

Thời gian cứ trôi. Tôi và em dần dần thân thiết, nhưng cứ mỗi lần gặp nhau
là y như rằng “chiến sự” xảy ra và lần nào tôi cũng là người thua cuộc. Có điều, lần nào gặp, tôi cũng thấy em mang trên mình toàn màu tím, tím đến nhức nhối… Em bướng bỉnh một cách đáng yêu nhưng có lúc lại hiền dịu như một con nai nhỏ, hay khóc và hay hờn mát. Tôi hài lòng và đôi lúc còn cảm thấy mình là kẻ hạnh phúc khi có em bên cạnh.
https://i1.wp.com/farm3.static.flickr.com/2286/2228264191_1018e1f8f3.jpg
Một lần ra biển, thấy em ngồi bất động, mắt dõi xa xăm, tôi đến gần mà em không hề hay biết.

– Ù… oà! – Tôi hù em rồi cười to. Em quay lại cười mà như mếu, mắt em ngấn nước. Tôi vội im bặt và cảm thấy tiếng cười của mình quá ư lạc lỏng.

– Nghe anh hỏi nè, tại sao em thích màu tím vậy?

– Ðó là màu hy vọng của em – Ðôi mắt em buồn quá khiến tôi hốt hoảng.

– Ðừng buồn, anh không muốn làm em buồn đâu.

– Em đâu có buồn, em hy vọng…

– Em hy vọng gì vậy?

– Một gia đình hạnh phúc, bố mẹ yêu quý nhau và yêu quý con cái.

Tôi dè dặt:

– Em không có?Cô bé lắc đầu.
Và tôi hiểu, em không hạnh phúc trong gia đình, bố mẹ em không yêu nhau,
họ sống với nhau vì nợ chứ không phải vì tình.
Em chỉ hạnh phúc khi đứng trước biển, nghe biển ru…

– Anh biết không, em muốn mình tan ra trong biển. Em muốn biển mãi mãi ôm ấp em…

Tôi vội bịt miệng em lại:

– Ðừng nói gở, xui lắm.

– Thật mà, anh không tin sao?

Tôi bàng hoàng. Thực tế phũ phàng quá. Không muốn cho em phải có thời gian nghĩ đến những điều buồn, tôi bày trò:

– Em nghe chuyện không, anh kể cho nghe.

– Có, anh kể đi.

– Ngày xưa, xưa lắm có hai người yêu nhau…

– Thôi, em không nghe chuyện này đâu.

– Sao vậy?

– Chuyện tình yêu buồn lắm.

– Ðó là sự tích biển và núi đó.

– Vậy hả? Rồi sao anh? – Em đã vui thấy rõ. Tôi yên tâm kể tiếp:

– … Họ yêu nhau nhưng không được lấy nhau vì chàng trai thì nghèo mà cô gái
lại là con nhà quý tộc. Gia đình cô gái đã tìm mọi cách ngăn cản
và đã bí mật đưa chàng trai đi thật xa, giam chàng ở đó.
Vì nhớ người yêu nên chàng trai đã nhịn ăn uống và lâu ngày hóa thành đá.
Dân làng biết chuyện đã đắp mộ “nổi” cho chàng, thành trái núi cao như vậy đó.

– Còn cô gái thì sao, anh?

– Cô gái sau một thời gian cũng biết chuyện và trốn nhà đi tìm chàng trai.
Cô cứ đi, đi mãi, đến một ngày gặp trái núi kia thì cô đã kiệt sức,
cô ôm lấy chân núi và khóc, nước mắt cô cứ chảy mãi, chảy mãi, vô tận.
Cho đến khi thân cô không còn gì cả, thì nước mắt cô đã biến thành biển lớn,
ngày đêm dội sóng vào vách núi như muốn ôm lấy chàng trai…

– Tội quá ha, anh?

– Vậy đó em à, không nên buồn vì còn có người bất hạnh hơn mình.

– Tại sao anh lại ghét biển?

– Có lẽ vì.. ba anh bị biển cuốn đi.

– Em muốn lên núi.

– Em nói thật? – Tôi không tin vào tai mình nữa.

– Vâng, nhưng không phải hôm nay, một ngày nào đó.

Tôi tin em nói thật và tôi hy vọng.

https://i2.wp.com/th01.deviantart.com/fs20/300W/f/2007/231/f/f/love_on_the_beach_by_cerizzz.jpg
*

* *

————————————————————————————————————

…::Make it different::..

“The happiest of people don’t necessarily have the best of everything. They just make the most of everything that comes along their way.Welcome you to visit my blog! Click here…”

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s